Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Bài làm
Có một câu nói rất hay rằng: "Ơn thầy như biển rộng, nghĩa mẹ như núi cao." Thầy cô là người dẫn đường, chỉ bảo chúng ta từng bước trên con đường học tập. Khi đọc câu chuyện "Những bức chân dung", em cảm nhận được tình cảm chân thành, sâu sắc giữa thầy và trò, khiến lòng em rất xúc động.Trong câu chuyện, dù đã lớn và mỗi người có cuộc sống riêng, các học sinh cũ vẫn nhớ đến thầy giáo ngày xưa. Họ dành tặng thầy món quà thật đặc biệt – những bức chân dung được vẽ bằng tất cả tình cảm biết ơn. Em cảm thấy rất thương thầy – người đã dành cả đời mình để dạy dỗ, chăm sóc các học trò. Câu chuyện nhắc nhở em phải luôn trân trọng và biết ơn những người thầy cô đã dạy mình, bởi công ơn của thầy cô thật sự rất lớn lao. Em mong rằng sau này mình cũng sẽ luôn ghi nhớ lời dạy của thầy cô và học thật tốt để không phụ lòng họ.
Nếu cs ý gì bị sai sót mong bn góp ý ah !
💖 Đề bài:
Nêu cảm xúc của em về câu chuyện “Những bức chân dung”
Bài làm:
Mở bài:
Khi đọc câu chuyện “Những bức chân dung”, em cảm thấy trái tim mình như được chạm vào bằng những gam màu của yêu thương và lòng nhân ái. Câu chuyện giản dị mà sâu sắc, để lại trong em nhiều suy nghĩ đẹp về cách nhìn người và trân trọng cuộc sống.
Thân bài:
Nhân vật chính trong truyện là một cậu bé hồn nhiên, trong sáng. Cậu không vẽ những bức tranh thật hoàn hảo, nhưng trong từng nét vẽ ấy, em cảm nhận được tấm lòng ấm áp và chân thành. Cậu bé nhìn thấy ở mỗi người một vẻ đẹp riêng, một điều tốt đáng được trân trọng. Dù ai có khuyết điểm, cậu vẫn chọn cách nhìn bằng ánh mắt bao dung và trái tim yêu thương. Chính điều đó khiến những bức chân dung trở nên sống động và cảm động đến lạ kỳ.
Nhìn vào câu chuyện, em học được rằng: trong cuộc sống, không ai hoàn hảo cả. Nhưng nếu ta biết nhìn nhau bằng tình thương và sự cảm thông, ta sẽ thấy xung quanh mình toàn là những điều tốt đẹp.
Kết bài:
“Những bức chân dung” không chỉ là một câu chuyện về hội họa, mà còn là bức tranh về tâm hồn con người. Em yêu câu chuyện ấy vì nó dạy em biết tin tưởng, biết yêu thương và biết nhìn thế giới bằng đôi mắt hiền hòa. Từ nay, em muốn mình cũng vẽ nên những “bức chân dung” của cuộc sống – bằng những hành động tử tế và trái tim chân thành. 🌈
Câu chuyện *Những bức chân dung* đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu sắc. Em cảm thấy rất xúc động trước tấm lòng nhân hậu, yêu thương con người của người họa sĩ già. Dù sống trong hoàn cảnh nghèo khó, ông vẫn âm thầm vẽ chân dung những người dân lao động bình thường và tặng họ như một món quà vô giá. Những bức tranh không chỉ ghi lại hình ảnh bên ngoài, mà còn thể hiện tâm hồn, vẻ đẹp chân thật của mỗi con người. Qua đó, em cảm nhận được sự trân trọng của ông đối với cuộc sống và con người xung quanh. Câu chuyện khiến em nhận ra rằng nghệ thuật không chỉ là cái đẹp, mà còn là cầu nối yêu thương, là cách để con người hiểu và gần nhau hơn. Em rất khâm phục tấm lòng cao cả và nhân văn của người họa sĩ trong truyện, và thầm mong mình cũng có thể sống tử tế, yêu thương và sẻ chia như ông.
Bài viết: Cảm xúc của em về câu chuyện “Những bức chân dung”
Khi đọc câu chuyện “Những bức chân dung”, lòng em như được sưởi ấm bởi ánh sáng của tình yêu thương. Cậu bé trong truyện không chỉ vẽ bằng màu sắc, mà còn vẽ bằng cả trái tim. Mỗi bức chân dung là một thông điệp đẹp về lòng tin và sự trân trọng giữa con người với nhau. Cậu không nhìn thấy khuyết điểm, mà chỉ nhìn thấy điều tốt lành ẩn sâu trong mỗi người. Chính điều đó khiến em hiểu rằng: khi ta biết nhìn đời bằng ánh mắt nhân ái, thế giới xung quanh sẽ trở nên rực rỡ hơn biết bao. Câu chuyện giúp em học được cách yêu thương, biết cảm thông và lan tỏa niềm tin vào điều thiện trong cuộc sống.
Mẹ là người mà em vô cùng yêu thương và kính trọng. Mẹ đã đưa em đến với thế giới này, bảo ban, chăm sóc, dạy dỗ em khôn lớn từng ngày. Mẹ mang đến niềm vui và sự hạnh phúc, xua đi những buồn lo. Em thích lắm những khi được mẹ khen, được mẹ xoa đầu và vỗ nhẹ lên vai. Trước khi là mẹ, mẹ cũng là một cô gái nhỏ của ông bà ngoại. Nhưng sau khi trở thành mẹ của em, mẹ bỗng chốc trở nên cao lớn và vĩ đại. Mẹ không sợ bóng tối, không sợ vất vả, sẵn sàn hi sinh mọi thứ để cho em có cuộc sống đủ đầy. Những gì mà mẹ hi sinh cho em chẳng có gì có thể tả xiết. Lúc nào, em cũng mong mẹ được sống thật vui và hạnh phúc. Em sẽ nỗ lực hết sức mình để có thể trở thành niềm vui và niềm tự hào của mẹ.
Mẹ của em vừa là mẹ, vừa là một người bạn thân thiết. Năm nay mẹ 35 tuổi, nhưng vẫn trẻ trung lắm. Dáng người mẹ nhỏ nhắn, nước da trắng và có một mái tóc tém rất cá tính. Mẹ là một nhà báo, nên công việc khá bận rộn. Dù vậy, mẹ vẫn luôn cố gắng dành nhiều thời gian cho gia đình nhất có thể. Mẹ dạy cho em rất nhiều điều hay và bổ ích. Nhờ có mẹ, mà em luôn tự tin để nói lên suy nghĩ của mình. Mẹ giống như một người bạn thân thiết, luôn sẵn sàng ngồi cạnh, lắng nghe những suy tư, tâm sự của em. Rồi sau đó, trở thành một người thầy giúp em phân tích và tìm ra cách giải quyết. Tuy mẹ không giỏi nấu ăn, hay dịu dàng như mẹ của các bạn trong lớp, nhưng em lại rất thích dáng vẻ này của mẹ. Chỉ cần là mẹ, thì dáng vẻ nào em cũng yêu!
Tham khảo.....
1.
- Em muốn bày tỏ tình cảm, cảm xúc với bà.
- Điều làm em xúc động: Bà rất thương em. Mỗi khi có đồ ăn ngon, bà đều dành phần em. Bà còn thường kể chuyện cho em nghe.
- Em rất yêu mến và kính trọng bà.
- Em thường ôm và hôn bà. Thỉnh thoảng, em còn phụ giúp bà việc nhà nữa.
2.
Mở đầu: Bà ngoại là người mà em rất yêu quý.
Triển khai:
- Điều làm em xúc động: Bà rất thương em. Mỗi khi có đồ ăn ngon, bà đều dành phần em. Bà còn thường kể chuyện cho em nghe.
- Em rất yêu mến và kính trọng bà.
- Em thường ôm và hôn bà. Thỉnh thoảng, em còn phụ giúp bà việc nhà nữa
Kết thúc: Em rất yêu bà. Em mong bà sẽ sống thật lâu để luôn ở bên cạnh em.
3.
- Em đọc và góp ý cho đoạn văn của bạn dựa vào các gợi ý.
- Em lắng nghe những góp ý và chỉnh sửa đoạn văn của em.
tham khảo:
Em rất yêu quý bà ngoại của mình. Bà năm nay đã 70 tuổi nhưng vẫn còn khỏe mạnh, minh mẫn lắm. Hàng ngày, bà vẫn ra vườn hái rau về nấu những món ăn ngon cho em ăn. Bà nói: "Minh phải ăn cơm thật nhiều để mau cao lớn khỏe mạnh nhé". Em mong bà luôn có nhiều sức khỏe để em được ở bên bà thật dài lâu.
Hải Thượng Lãn Ông là một thầy thuốc giỏi, giàu kinh nghiệm và là một người giàu y đức, có tâm hồn và nhân cách cao đẹp - coi thường tiền bạc, vinh hoa, yêu thích cuộc sống tự do, thanh đạm. Vẻ đẹp tâm hồn và nhân cách cao đẹp của ông là tấm gương sáng cho lớp lớp thế hệ sau ngưỡng mộ và học tập, noi theo.
Bà ngoại là người mà em rất yêu quý. Bà rất thương em. Mỗi khi có đồ ăn ngon, bà đều dành phần em. Bà còn thường kể chuyện cho em nghe. Những câu chuyện của bà đã nuôi dưỡng tâm hồn em từ thuở còn thơ bé. Em rất yêu mến và kính trọng bà. Mỗi lần sang nhà bà, em thường ôm và hôn bà. Thỉnh thoảng, em còn phụ giúp bà việc nhà nữa. Em mong bà sẽ sống thật lâu để luôn ở bên cạnh em.
1. Đọc xong Câu chuyện "Đồng hồ Mặt Trời", em vô cùng yêu thích cậu bé I-sắc Niu-tơn. Trong câu chuyện, I-sắc Niu-tơn là một cậu bé ham học hỏi. Dù còn nhỏ tuổi nhưng Niu-tơn đã có thể tự tay làm ra các món đồ chơi cầu kì. Đặc biệt, Niu-tơn còn có tài quan sát vô cùng tỉ mỉ, cẩn thận. Cậu đã ghi chép lại sự thay đổi về vị trí của chiếc bóng. Từ đó, chế tạo ra đồng hồ mặt trời. Đây là một sáng chế vô cùng hữu ích với bà con trong làng. Nhờ có chiếc đồng hồ mà mọi người có thể nhận biết được thời gian. Qua nhân vật, em học được sự kiên trì, sẵn sàng tích lũy kiến thức mọi lúc, mọi nơi.
Các yêu cầu còn lại em tự thực hiện.
Chúng ta phải nhớ đến ơn sinh thành của mẹ
cho dù sau này có lớn lên đi đâu về đâu cũng luôn nhớ về mẹ
và yêu thương mẹ
Em thích cách cảm nhận: Hình ảnh thơ thể hiện niềm vui của bạn nhỏ khi mẹ về. Có mẹ, ngôi nhà như bừng sáng sau bao ngày bão dông. Có mẹ, lòng con ấm áp hơn sau bao ngày mong nhớ.
Bài tham khảo 1:
Mẹ là người mà em yêu quý nhất trong gia đình. Mẹ làm mọi việc để chăm lo cho bố con em. Mẹ nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa và dạy em học bài. Em rất thích được ăn những món ăn mà mẹ nấu. Em hứa sẽ học tập thật chăm chỉ để không phụ lòng mong mỏi của mẹ.
Bài tham khảo 2:
Ô ng nội là người em rất kính trọng. Tuy tuổi đã cao, nhưng ông vẫn còn minh mẫn. Cuối tuần, em lại cùng bố mẹ về nhà bác thăm ông. Em rất thích ngồi nghe ông kể chuyện. Những câu chuyện của ông đã dạy cho em nhiều bài học. Em rất yêu quý người ông của mình.





Viết văn ạ?
Viết văn thì em viết đc!
Nó quá dễ đối với em. (Trái ngược với dễ).
“Đố ai đếm được lá rừng Đố ai đếm được hết từng trời cao Đố ai đếm được vì sao Đố ai đếm được công lao mẹ già.” “Gió mùa thu mẹ ru con ngủ Năm canh dài, mẹ thức đủ năm canh.” “Mẹ già ở tấm lều tranh Sớm thăm tối viếng mới đành dạ con.” “Những khi trái nắng trở trời, Con đau là mẹ đứng ngồi không yên. Trọn đời vất vả triền miên, Chăm lo bát gạo vàng bạc nuôi con.” “Ví dầu mẹ chẳng có chi Chỉ con với mẹ chẳng khi nào rời.”