Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
- Có chí thì nên
- Hữu chí cánh thành.( nghĩa như câu trên )
- Có chí làm quan, có có gan làm giàu.
- Người có chí thì nên, nhà có nền thì vững.
- Mưu cao chẳng bằng chí dày.
- Thua keo này bày keo khác.
- Trời sinh voi, trời sinh cỏ.
- Hết cơn bĩ cực, đến kì thái lai.
- Ai đội đá mà sống ở đời.
- Ba cái vui thì trẻ, ba cái bẽ thì già.
- Chớ thấy sóng cả mà ngã tay chèo.
- Chớ vì nghẹn một miếng mà bỏ bữa bỏ ăn, chớ vì ngã một lần mà chân không bước.
- Có cứng mới đứng được đầu gió.
- Không vào hang hổ, sao bắt được hổ.
- Mảng lo khó, bó không chặt.
- Trăm bó đuốc cũng vớ được con ếch.
- Kiến tha lâu đầy tổ.
- Có công mài sắt có ngày nên kim.
CA DAO:
- Ngọc kia chuốt mãi cũng tròn,
Sắt kia mài mãi cũng còn nên kim.
- Dẫu rằng chí thiễn tài hèn
Chịu khó nhẫn nại làm nên cơ đồ.
- Ai ơi giữ chí cho bền
Dù ai xoay hướng đổi nền mặc ai.
- Hãy cho bền chí câu cua,
Dù ai câu chạch câu rùa mặc ai.
- Người đời ai khỏi gian nan
Gian nan có thuở thanh nhàn có khi.
- Có bột mới gột nên hồ
Tay không mà dựng cơ đồ mới ngoan.
- Ai ơi giữ chí cho bền
Dù ai đổi hướng xoay chiều mặc ai.
- Trời nào có phụ ai đâu
Hay làm thì giàu, có chí thì nên.
- Non cao cũng có đường trèo
Đường dù hiểm nghèo cũng có lối đi.
- Non cao cũng có đường trèo
Những bệnh hiểm nghèo có thuốc thần tiên.
Ca dao là những câu thơ có thể hát thành những làn điệu dân ca, ru con... hoặc ca dao là lời dân ca đã lược bỏ đi những luyến láy khi hát. Ca dao để lại dấu vết rõ rệt nhất trong ngôn ngữ văn học. Phần lớn nội dung ca dao thể hiện tình yêu nam nữ, ngoài ra còn có những nội dung khác của ca dao: quan hệ gia đình, các mối quan hệ phức tạp khác trong xã hội...
Tục ngữ là những câu nói đúc kết kinh nghiệm của dân gian về mọi mặt như: tự nhiên, lao động sản xuất và xã hội, được nhân dân vận dụng vào đời sống, suy nghĩ, lời ăn tiếng nói và khuyên răn. Nó ngắn gọn, dễ hiểu, dễ nhớ, có nhịp điệu, có hình ảnh. Đây là một thể loại văn học dân gian.
a.- công cha như núi thái sơn
nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra
- anh em cùng một mẹ cha
cũng như cây cọ sinh ra nhiều cành
- trên trời mây trắng như bông
ở giữa cánh đồng, bông trắng như mây
- qua đình ngả nón trông đình
đình bao nhiêu ngói thương mình bấy nhiêu
- cày đồng đang buổi ban trưa
mồ hôi thánh thót như mưa ruộng cày
- thân em như ớt trên cây
càng tươi ngoài vỏ, càng cay trong lòng
b. - Thương người như thể thương thân
-Chậm như rùa
- Trắng như tuyết
- Đen như mực
- Khỏe như voi
- Nhanh như chớp
1 . So sánh chính là đối chiếu sự vật sự việc này với sự vật sự việc khác có tính tương đồng để làm tăng sức gợi hình và gợi cảm cho sự diễn đạt.
2 . Có 2 kiểu so sánh :
- So sánh ngang bằng . VD : Bác Hồ như là vị cha già kính yêu của dân tộc ta.
- So sánh ko ngang bằng. VD : Tình yêu của mẹ dành cho con hơn mọi thứ tình yêu khác.
3 . +) thương người như thể thương thân
+) Lúng túng như gà mắc tóc
+) Lăng xăng như thằng mất khố
#B
1. Cấu tạo của phép so sánh: vế A ( SỰ VẬT ĐƯỢC SO SÁNH) + Phương diện so sánh+ Từ so sánh+ Vế B ( SỰ VẬT DÙNG ĐỂ SO SÁNH). 2. Có 2 kiểu so sánh: + so sánh ngang bằng + so sánh không ngang bằng 3. một số câu ca dao tục ngữ thành ngữ có phép so sánh: | |||
- Công cha như núi Thái Sơn. Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. - Lôi thôi như cá trôi xổ ruột. - Thương người như thể thương thân |
Ca dao, tục ngữ và thành ngữ là những hình thức diễn đạt đạt truyền thống trong văn hóa dân gian. Dưới đây là sự giống nhau và khác nhau giữa chúng:
Giống nhau:
1. Cả ba đều là hình thức diễn đạt đạt được hệ thống truyền thông của dân gian, được truyền miệng từ thế hệ này sang thế hệ khác.
2. Cả ba đều mang tính chất ngắn gọn, dễ nhớ và dễ truyền bá.
3. Cả ba đều chứa đựng những tâm lý, quan điểm, kinh nghiệm sống của dân gian.
Khác nhau:
1. Ca dao là thể thơ rút gọn, thường có nhịp điệu và thể hiện qua các câu chữ rút gọn, thường là 4 chữ, 6 chữ hoặc 8 chữ. Tục ngữ và thành ngữ không có yêu cầu về dạng thức.
2. Ca dao thường được dùng để diễn đạt những tình cảm, suy nghĩ, trạng thái tâm lý của con người. Tục ngữ và thành ngữ thường diễn đạt các quy tắc, quan điểm, lời khuyên hoặc mô tả sự thật trong cuộc sống.
3. Ca dao thường có nguồn gốc từ các bài hát dân ca, thường được truyền bá qua các bài hát. Tục ngữ và thành ngữ thông thường được truyền bá qua các câu chuyện, câu chuyện cười hoặc qua lời nói của người lớn.
4. Ca dao thường mang tính chất tổng quát, chỉ quan tâm đến một vấn đề, một sự việc cụ thể. Tục ngữ và thành ngữ thông thường mang tính cụ thể hơn, áp dụng vào những vấn đề, sự việc cụ thể trong cuộc sống hàng ngày.
Sự giống nhau của ca dao và tục ngữ, thành ngữ:
+ đều không rõ tác giả, được truyền đạt đến thế hệ sau qua dân gian.
+ đều trình bày ngắn gọn, súc tích, thường bao gồm 1 câu hoặc 2 - 3 câu ngắn.
+ đều có nội dung, ý nghĩa sâu sắc về phẩm chất, chân lý cuộc sống, kinh nghiệm dân gian về thời tiết/ sinh hoạt nhằm giáo dục dạy dỗ mọi người.
Sự khác nhau giữa ca dao và tục ngữ, thành ngữ:
| Nội dung | Ngôn ngữ | Sử dụng | |
| Ca dao | thường là những bài thơ ngắn, thể hiện những tình cảm, suy nghĩ, kinh nghiệm của người dân. | thường sử dụng ngôn ngữ thơ, có nhịp điệu và âm điệu đặc trưng. | dùng trong các tình huống giao tiếp, truyền đạt cảm xúc. |
| Tục ngữ, thành ngữ | là những câu châm ngôn, lời khuyên, hay những ngạn ngữ phổ biến trong xã hội. | thường sử dụng ngôn ngữ thông tục, phổ biến trong cuộc sống hàng ngày. | truyền đạt kiến thức, kinh nghiệm sống, hay những lời khuyên. |
1. thương người như thể thương thân
2. Lúng túng như gà mắc tóc
3.Lăng xăng như thằng mất khố
4. Lôi thôi như cá trôi xổ ruột
5. rành rành như canh nấu hẹ
6. Lầm rầm như thầy bói nhầm quẻ
7. Nhào nhào như chào mào mổ đom
8. Nhăng nhẳng như chó cắn ma
9.Lừ đừ như ông từ vào đền
10. Lanh chanh như hành không muối .
"Anh em như thể tay chân
Rách lành đùm bọc, dở hay đỡ đần"
"Đường vô xứ Huế quanh quanh
Non xanh nước biếc như tranh như tranh họa đồ"
"Thân em như tấm lụa đào
Phất phơ giữa chợ biết vào tay ai"
" Thân em như thể bèo trôi,
Sóng dập gió dồi, biết ghé vào đâu?"
"Thân em như tấm lụa điều
Đã đông nơi chuộng lại nhiều nơi thương."
"Thân em như thể hoa lài,
Hỡi người quân tử thương ai mà gầy."
nói về cái gì cũng được à bạn
Chết vinh còn hơn sống nhục
Ai ơi bưng bát cơm đầy
Dẻo thơm một hạt, đắng cay muôn phần
Ăn cỗ đi trước,lội nước đi sau
Anh em như thể tay chân
Rách lành đùm bọc dở hay đỡ đần.
Chị ngã em nâng.
Học thầy không tày học bạn.
Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.
Cá không ăn muối cá ươn
Con cãi cha mẹ chăm đường con hư.
Con hơn cha là nhà có phúc.
Có mới nới cũ.
Tốt gỗ hơn tốt nước sơn
Xấu người đẹp nết còn hơn đẹp người.
Cha nào con nấy.
Mạnh dùng sức,yếu dùng mưu.
Con không cha như nhà không nóc.
Ca dao:
A - Ă - Â
Anh em như thể tay chân
Rách lành đùm bọc dở hay đỡ đần.
Ai ơi chớ vội cười nhau
Gẫm mình cho kĩ trước sau hãy cười.
Ai ơi chớ vội cười nhau
Cây nào mà chẳng có sâu chạm cành.
Ai ơi chớ vội cười nhau
Cười người hôm trước, hôm sau người cười.
B
Phải chăng phận gái mưa sa giữa trời.
May ra gặp được giếng khơi
Vừa trong vừa mát lại nơi thanh nhàn.
Chẳng may số phận gian nan,
Lầm than phải chịu phàn nàn cùng ai
Vườn hồng có lối ai vào hay chưa.
Mận hỏi thì đào xin thưa,
Vườn hồng có lối nhưng chưa ai vào.
Tay ôm bó mạ nước mắt hai hàng.
Ai làm lỡ chuyến đò ngang,
Cho sông cạn nước hai hàng biệt ly.
Cất tiếng than hai hàng lụy nhỏ,
Anh nói thương em rồi lại bỏ em đây.
cho sung có nụ, cho hành có hoa.
Bao giờ chạch đẻ ngọn đa,
Sáo đẻ dưới nước thì ta lấy mình.
Bao giờ cây cải làm đình,
Gỗ lim thái ghém thì mình lấy ta.
Bắt ông Nguyệt lão đánh mười cẳng tay.
Đánh thôi lại trói vào cây,
Hỏi ông Nguyệt lão: "đâu dây tơ hồng?"
C
Con ơi nhớ lấy câu này,
Cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan.
Con quan thì lại làm quan
Con nhà kẻ khó, bắt cua tối ngày.
Cây khô xuống nước cũng khô
Phận nghèo đi đến nơi mô cũng nghèo.
Cô kia đội nón đi đâu
Tôi là phận gái làm dâu mới về
Mẹ chồng ác nghiệt đã ghê
Tôi chẳng ở được, tôi về nhà tôi.
Cờ bạc là bác thằng bần
Cửa nhà bán hết, tra chân vào cùm.
Cơm cha cơm mẹ đã từng
Con đi làm mướn kiếm lưng cơm người
Cơm người khổ lắm, mẹ ơi!
Chẳng như cơm mẹ vừa ngồi vừa ăn.
D
Ai ơi đừng bỏ vợ ta, Bao nhiêu cô vợ bấy nhiêu cục vàng.
Đ
Đàn ông một trăm lá gan,
Lá ở cùng vợ, lá toan cùng người.
Đất đâu đất lạ đất lùng,
Đi làm lại có thổ công ngồi bờ?
Thổ công không có người thờ
Cho nên mới phải vẩn vơ ngoài đồng.
Đêm nằm nghĩ lại mà coi,
Lấy chồng đánh bạc như voi phá nhà.
E - Ê
N
Nhiễu điều phủ lấy giá gương
Người trong một nước phải thương nhau cùng.
Nhân nghĩa là chúa muôn đời
Bạc tiền là khách qua chơi bấy giờ.
Những người con mắt lá răm
Lông mày lá liễu đáng trăm quan tiền.
Nói lời phải giữ lấy lời
Đừng như con bướm đậu rồi lại bay.
Nói người phải ngẫm đến ta
Thử sờ lên gáy xem xa hay gần
Nói người phải ngẫm đến thân
Thử sờ lên gáy xem gần hay xa.
Non cao ai đắp mà cao
Sông sâu ai bới ai đào mà sâu?
Nực cười châu chấu đá xe
Tưởng rằng chấu ngã, ai dè xe nghiêng.
I
K
Khôn ngoan đối đáp người ngoài
Gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau.
Khôn ngoan chẳng lọ là nhiều
Người khôn mới nói nửa điều đã khôn
Kim vàng ai nỡ uốn câu
Người khôn ai nỡ nói nhau nặng lời.
Không cha có chú ai ơi
Thay mặt đối lời chú cũng như cha.
L[sửa]
Lời nói chẳng mất tiền mua
Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau.
Làm người phải đắn phải đo
Phải cân nặng nhẹ, phải dò nông sâu.
Làm người suy chín xét xa
Cho tường góc ngọn, cho ra vắn dài.
Lên non cho biết non cao
Xuống biển cầm sào cho biết cạn sâu.
Lời nói chẳng mất tiền mua
Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau.
M
Một cây làm chẳng nên non
Ba cây chụm lại nên hòn núi cao.
Muốn sang thì bắc cầu kiều
Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy.
Muốn no thì phải chăm làm
Một hạt thóc vàng chín giọt mồ hôi.
P
Phù thuỷ, thầy bói, lái trâu, Nghe ba anh ấy đầu lâu không còn.
R
Rủ nhau xuống biển bắt cua
Bắt cua cua kẹp, bắt rùa rùa bơi.
Rừng có mạch, vách có tai
Kẻ trong chưa tỏ, người ngoài đã hay.
Rượu nhạt uống lắm cũng say
Người khôn nói lắm dù hay cũng nhàm.
S
Sông sâu còn có kẻ dò
Lòng người nham hiểm ai đo cho cùng.
Sông sâu nước chảy đá mòn
Của kia ăn hết, nghĩa còn ghi xương.
Sự đời nước mắt soi gương
Càng yêu nhau lắm, càng thương nhớ nhiều.
T
Thế gian còn dại chưa khôn
Sống mặt áo rách, chết chôn áo lành,
Tốt gỗ hơn tốt nước sơn
Xấu người đẹp nết còn hơn đẹp người.
Trai khôn tìm vợ chợ đông
Gái khôn tìm chồng giữa chốn ba quân.
Trăng mờ còn tỏ hơn sao
Dẫu rằng núi lỡ còn cao hơn đồi.
Câu thành ngữ:
A[sửa]
Ă[sửa]
B[sửa]
C[sửa]
D-Đ[sửa]
Ê[sửa]
G[sửa]
H[sửa]
I[sửa]
K[sửa]
L[sửa]
M[sửa]
N[sửa]
Ơ[sửa]
P[sửa]
R[sửa]
S[sửa]
T[sửa]
U-Ư[sửa]
V[sửa]
X[sửa]
Y[sửa]
gbiuh