Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Dưới đây là một bài văn mẫu về một người liệt sĩ thời kỳ 1929–1958, giai đoạn đấu tranh chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ, đặc biệt là thời kỳ kháng chiến chống Pháp và bảo vệ chính quyền cách mạng sau Cách mạng tháng Tám.
Bài văn: Người liệt sĩ – ngọn lửa bất diệt của Tổ quốc
Trong suốt chiều dài lịch sử dựng nước và giữ nước, biết bao thế hệ người Việt Nam đã không tiếc máu xương để bảo vệ độc lập, tự do cho dân tộc. Trong đó, những người liệt sĩ hy sinh trong thời kỳ 1929–1958 đã để lại dấu ấn sâu đậm – như những ngọn lửa bất diệt thắp sáng lý tưởng cách mạng, hun đúc tinh thần yêu nước cho muôn đời sau.
Giai đoạn 1929–1958 là thời kỳ đất nước rơi vào những biến động lịch sử lớn. Từ khi các tổ chức cộng sản đầu tiên ra đời, phong trào cách mạng nước ta bước vào giai đoạn mới – đấu tranh có tổ chức, có mục tiêu rõ ràng, dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Đông Dương (sau này là Đảng Cộng sản Việt Nam). Những người chiến sĩ cộng sản đầu tiên, như Nguyễn Đức Cảnh, Trần Phú, Lý Tự Trọng… đã ngã xuống trong những năm đầu tiên ấy, mang theo nhiệt huyết cách mạng và lòng yêu nước cháy bỏng.
Lý Tự Trọng – một thanh niên mới 17 tuổi – đã đi vào lịch sử như một biểu tượng của tuổi trẻ Việt Nam. Khi bị thực dân Pháp bắt và kết án tử hình, anh đã khẳng định dứt khoát: "Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, không thể là con đường nào khác." Anh hy sinh năm 1931, nhưng tinh thần anh còn sống mãi.
Trong cuộc kháng chiến chống Pháp (1946–1954), hàng vạn người con ưu tú trên khắp mọi miền đất nước đã ngã xuống nơi chiến hào, bìa rừng, dòng sông… để giành lại từng tấc đất cho Tổ quốc. Có những người là chiến sĩ bộ đội cụ Hồ, có những người là du kích địa phương, có người là dân công hỏa tuyến, thậm chí là những em thiếu niên xung phong. Họ mang trong tim tình yêu quê hương, mang trên vai trách nhiệm với giống nòi.
Và khi đất nước vừa giành được hòa bình ở miền Bắc (1954), vẫn còn đó những liệt sĩ phải đối mặt với âm mưu phá hoại của kẻ thù, những người đã tiếp tục hy sinh trong thời kỳ xây dựng và bảo vệ thành quả cách mạng (1954–1958).
Họ là ai? Có thể là một anh bộ đội quê ở Nghệ An, một chị dân quân ở Thái Bình, một cán bộ đảng viên ở Hà Nội… Họ có thể không có tên trong sử sách, nhưng họ là những vì sao lặng lẽ trên bầu trời Tổ quốc. Máu của họ thấm vào đất, da thịt họ hòa vào non sông, để đất nước có được ngày hôm nay.
Tưởng nhớ các liệt sĩ không chỉ là nghi thức – đó là bài học sâu sắc về lòng yêu nước, về lý tưởng sống cao đẹp. Chúng em – thế hệ hôm nay – nguyện sống xứng đáng với sự hy sinh ấy. Biết ơn, trân trọng hòa bình và cố gắng học tập, rèn luyện để góp phần xây dựng đất nước giàu đẹp, văn minh như ước nguyện của các anh, các chị năm xưa.
Kết bài
Những liệt sĩ thời kỳ 1929–1958 là biểu tượng cao đẹp của tinh thần yêu nước, là những cột mốc lịch sử thiêng liêng không thể phai mờ. Họ đã ngã xuống, nhưng lý tưởng và tinh thần của họ sẽ còn sống mãi trong trái tim của dân tộc Việt Nam.
Nếu bạn muốn bài viết này theo dạng thuyết minh, phát biểu cảm tưởng, hoặc tập trung vào một liệt sĩ cụ thể như Lý Tự Trọng, Trần Phú, Võ Thị Sáu…, mình có thể viết lại phù hợp hơn với yêu cầu của bạn.
Dàn ý: ( đây là dàn ý của mình bạn tham khảo nhé )
I. Mở bài:
- Giới thiệu thời gian, cảnh quan xung quanh.
- Nêu cảm xúc của mọi người lúc đó.
II. Thân bài:
1. Cảnh trước buổi khai giảng:
VD: Sân trường được quét dọn sạch sẽ, trang trí rực rỡ với cờ hoa, băng rôn.
Học sinh mặc đồng phục, đeo khăn quàng đỏ, tập trung đông đủ.
Tiếng nói cười rộn ràng, không khí náo nức.
2. Khi buổi khai giảng bắt đầu:
VD: Tiếng trống trường vang lên dõng dạc, báo hiệu khai mạc.
Quốc kỳ tung bay, học sinh đứng nghiêm trang hát Quốc ca.
Thầy hiệu trưởng đọc diễn văn khai giảng, giọng nói ấm áp, thân tình.
Tiếng trống khai trường ngân vang, gợi mở một năm học mới đầy hi vọng.
3. Các hoạt động múa, hát và các hoạt động khác trong buổi lễ:
VD: Văn nghệ chào mừng: những tiết mục múa hát vui nhộn, rực rỡ sắc màu.
Thầy cô và học sinh gương mặt rạng rỡ, ánh mắt tràn đầy niềm vui.
Tiếng vỗ tay, tiếng reo hò tạo nên bầu không khí tưng bừng.
III. Kết bài:
- Nêu cảm nghĩ của em về buổi khai giảng.
- Bày tỏ mong muốn của em về năm học mới.
Ủng hộ mình bằng 1 tick ạ .
Tham khảo
Đến với làng quê Việt Nam, ai cũng phải trầm trồ trước những lũy tre làng rì rào trong gió. Tre là biểu tượng đẹp đẽ nhất của làng quê Việt. Tre mọc lên theo từng khóm, tre trúc đông đủ như một đại gia đình ấm no hạnh phúc nương tựa nhau để sống. Nhìn từ xa, lũy tre xanh xanh như bao bọc lấy xóm làng thân thuộc. Thân tre dài, vươn cao tới vài chục mét, xanh rì, trơn bóng. Thân tre được tạo lên từ nhiều đốt tre tròn tròn xanh biếc. Lá tre thon dài như chiếc thuyền nan, mặt trên phủ một lớp lông dày, khiến cho lá không thấm nước. Cây tre lưa thưa lá, lá mọc ra giữa các đốt. Gió thoảng qua tre rì rào tạo ra những âm thanh của đồng quê vừa yên bình vừa tràn đầy sức sống. Đã bao đời nay, tre gắn bó với mảnh đất làng quê.
Bàn Tay Vàng
Ngày xưa, trong một ngôi làng nhỏ nằm giữa những cánh đồng xanh tươi, có một cậu bé tên là Minh. Minh là một cậu bé hiền lành, chăm chỉ và luôn giúp đỡ mọi người xung quanh. Nhưng điều đặc biệt nhất ở Minh là đôi bàn tay của cậu. Mọi người trong làng thường gọi cậu là "cậu bé bàn tay vàng" vì bất cứ thứ gì Minh chạm vào đều trở nên tốt đẹp hơn.
Một hôm, khi đang đi dạo trong rừng, Minh phát hiện ra một cây cổ thụ lớn. Cây đã già cỗi, lá rụng đầy đất, và có vẻ như nó sắp chết. Minh cảm thấy xót xa và quyết định chạm vào thân cây. Ngay lập tức, một điều kỳ diệu xảy ra! Bàn tay vàng của Minh phát ra ánh sáng rực rỡ, và cây cổ thụ bỗng hồi sinh, đâm chồi nảy lộc, lá xanh tươi trở lại.
Tin tức về bàn tay vàng của Minh nhanh chóng lan rộng khắp làng. Người dân đổ xô đến tìm cậu, cầu xin cậu giúp đỡ họ với những vấn đề của mình. Có người cần chữa lành bệnh tật, có người muốn khôi phục mùa màng, và có người chỉ muốn có được một chút hạnh phúc trong cuộc sống. Minh không từ chối ai cả. Cậu dùng bàn tay vàng của mình để giúp đỡ mọi người, và mỗi lần như vậy, cậu lại cảm thấy niềm vui trong lòng.
Nhưng rồi, một ngày nọ, một người lạ mặt xuất hiện trong làng. Ông ta tự xưng là một thương nhân giàu có và hứa hẹn sẽ mang đến cho Minh những món quà quý giá nếu cậu đồng ý sử dụng bàn tay vàng của mình để làm giàu cho ông. Minh đã bị cám dỗ bởi những lời hứa hẹn về sự giàu có và danh vọng. Cậu quyết định giúp người thương nhân, nhưng điều đó đã khiến cậu dần xa rời những giá trị tốt đẹp mà cậu đã từng sống.
Khi Minh bắt đầu chạm vào những thứ chỉ vì lợi ích cá nhân, bàn tay vàng của cậu bỗng nhiên trở nên vô dụng. Không còn ánh sáng rực rỡ, không còn phép màu. Người dân trong làng dần dần quay lưng lại với cậu. Minh nhận ra rằng mình đã đánh mất bản thân, đánh mất những gì làm nên giá trị của cậu.
Sau một thời gian dài cô đơn, Minh quyết định quay trở lại với cuộc sống bình dị. Cậu bắt đầu giúp đỡ mọi người một cách chân thành, không mong đợi điều gì đáp lại. Dần dần, bàn tay vàng của cậu lại trở nên kỳ diệu. Cậu không chỉ giúp đỡ người khác mà còn tìm thấy niềm vui trong việc cho đi.
Cuối cùng, Minh hiểu rằng sức mạnh thực sự không nằm ở bàn tay vàng, mà nằm ở trái tim nhân ái và lòng tốt. Từ đó, cậu sống một cuộc đời hạnh phúc, luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người mà không cần đến những món quà vật chất hay sự công nhận.
Kết luận
Câu chuyện về Minh và bàn tay vàng nhắc nhở chúng ta rằng giá trị thực sự của con người không nằm ở sự giàu có hay danh vọng, mà ở lòng tốt và sự sẻ chia. Hãy sống với trái tim rộng mở, và bạn sẽ luôn tìm thấy hạnh phúc.
Tham khảo
nghĩa là viết họ hàng giúp đỡ bạn thôi, chứ có phải tả đâu mà lo :)
Em đã dược xem rất nhiều hình ảnh cảnh biển đảo qua tivi hoặc trên sách báo . Biển nào cũng đẹp . Nhưng biển mà để lại cho em một ấn tượng sâu sắc là Vịnh Hạ Long.
Vịnh Hạ Long là một vịnh biển nằm ở Vịnh Bắc Bộ .Nơi đây có hơn 2000 hòn đảo và hang động lớn nhỏ . Sở vẻ đẹp ngàn năm những núi đá vôi được hình thành từ hàng triệu năm trước . Vịnh Hạ Long được UNESCO công nhận là Di sản thiên nhiên nhiên thế giới . Vịnh Hạ long có những hòn đảo và hang động như : Hòn Trống Mái , Hang Đầu Gỗ , HÒN Con Cóc .Vịnh Hạ LOng là một trong những điểm đến thu hút khách hàng đầu Việt Nam . Em mong sau này Vịnh Hạ Long sẽ vẫn còn đẹp mãi để tạo nên một vẻ đẹp kĩ vĩ trên đất nước ta .
Em rất yêu thích Vịnh Hạ Long . Em mong sẽ có một lần được đến Vịnh Hạ Long .
nguyễn trần linh đan nguyễn trần linh đan nguyễn trần linh đan nguyễn trần linh đan nguyễn trần linh đan nguyễn trần linh đan nguyễn trần linh đan nguyễn trần linh đan nguyễn trần linh đan
Mèo Mun là một chú mèo đen tuyền, sống cùng bà Tám trong một ngôi nhà nhỏ ven rừng. Mun không giống những chú mèo khác: nó có đôi mắt màu xanh lục phát sáng mỗi khi trời tối và thường ngồi hàng giờ trước chiếc gương cũ trong phòng khách, như thể đang chờ đợi điều gì đó.
Một đêm trăng tròn, khi bà Tám đã ngủ say, Mun lại ngồi trước gương. Bỗng nhiên, mặt gương lóe sáng, và một luồng ánh sáng xanh kéo Mun vào bên trong. Khi mở mắt ra, Mun thấy mình đang đứng giữa một thế giới lạ lẫm: cây cối phát sáng, những con chim biết nói tiếng người, và mọi thứ đều phản chiếu như gương.
Mun gặp một con cú tên là Cúc Cu, người bảo rằng thế giới gương đang bị nguy hiểm bởi một bóng tối đang lan rộng. Chỉ có “Mèo của hai thế giới” mới cứu được nơi này. Mun, dù nhỏ bé, đã quyết định lên đường cùng Cúc Cu để tìm “Hạt ánh sáng” – thứ duy nhất có thể xua tan bóng tối.
Trên hành trình, Mun phải vượt qua rừng mê cung, đối mặt với con rắn gương khổng lồ, và giải mã những câu đố cổ xưa. Dù nhiều lúc sợ hãi, Mun luôn nhớ đến bà Tám và ngôi nhà thân yêu, điều đó khiến nó không bỏ cuộc.
Cuối cùng, Mun tìm được Hạt ánh sáng trong một hang động dưới hồ phản chiếu. Khi Mun chạm vào nó, cả thế giới gương bừng sáng. Bóng tối tan biến, và Mun được đưa trở lại phòng khách, nơi bà Tám đang gọi nó dậy ăn sáng.
Từ đó, Mun không bao giờ nhìn vào gương nữa. Nhưng mỗi khi trăng tròn, đôi mắt xanh của nó lại sáng lên, như nhắc nhở về một cuộc phiêu lưu kỳ diệu mà chỉ mình nó biết.
Tham khảo
Chị họ của em tên là Lan, năm nay chị mười bốn tuổi, lớn hơn em bốn tuổi. Chị là con gái đầu của bác cả và cũng là người mà em yêu quý nhất trong đại gia đình.
Chị Lan có dáng người cao ráo, thanh mảnh nhưng vẫn rất khỏe khoắn. Mái tóc đen dài óng ả của chị luôn được buộc gọn gàng, đôi khi chị thắt bím trông rất duyên dáng. Khuôn mặt chị tròn trịa, làn da trắng hồng, đôi mắt to tròn và sáng long lanh, luôn ánh lên vẻ dịu dàng, ấm áp. Đôi môi hồng tươi lúc nào cũng mỉm cười hiền hậu, tạo cảm giác dễ gần và thân thiện.
Không chỉ xinh đẹp, chị Lan còn rất thông minh và chăm chỉ. Chị học giỏi tất cả các môn, đặc biệt là môn Văn. Những bài văn của chị luôn tràn đầy cảm xúc, sâu sắc và giàu hình ảnh. Nhờ có chị, em học hỏi được rất nhiều điều bổ ích. Khi em gặp khó khăn trong học tập, chị luôn tận tình hướng dẫn, giải thích cho em từng bài một, giúp em hiểu sâu hơn về bài học.
Ngoài ra, chị Lan còn rất khéo tay. Chị có thể tự may quần áo, làm đồ thủ công và nấu ăn rất ngon. Mỗi lần đến nhà chị chơi, em đều được thưởng thức những món ăn tuyệt vời do chị làm, đặc biệt là món bánh bông lan thơm lừng, mềm mịn.
Điều em yêu quý nhất ở chị chính là tính cách dịu dàng, chu đáo và luôn quan tâm đến mọi người. Chị thường giúp đỡ bố mẹ việc nhà, chăm sóc em nhỏ và luôn sẵn sàng chia sẻ, lắng nghe những tâm sự của em. Khi em buồn hay gặp chuyện không vui, chị luôn an ủi và động viên em bằng những lời nói ấm áp, khiến em cảm thấy nhẹ nhõm hơn.
Em cảm thấy thật may mắn khi có một người chị họ tuyệt vời như chị Lan. Chị không chỉ là một người chị mà còn là người bạn, người thầy giúp em trưởng thành hơn mỗi ngày. Em mong rằng chị sẽ luôn vui vẻ, hạnh phúc và đạt được nhiều thành công trong cuộc sống.