Bài thơ '' Lời người bên sông'' chỉ vỏn vẹn trong 4 câu thơ nhưng đã chạm đến trái tim bao người đọc thế hệ sau này bằng sự biết ơn sâu sắc cùng sự nghẹn ngào qua những dòng chữ ấy. Câu đầu : ''Đò lên Thạch Hãn ơi... chèo nhẹ" là một lời nhắn nhủ nhẹ nhàng, tha thiết. Lời ấy không chỉ hướng đến người chèo đò mà còn nhắc nhở chúng ta rằng bên dưới dòng sông ấy là bao chiến sĩ đã ngã xuống vì hòa bình. Chính dòng sông Thạch Hãn lịch sử ấy là nơi ngã xuống của vô vàn chiến sĩ trẻ tuổi trong 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị. Dòng sông đơn thuần là cảnh vật tự nhiên, mà đã trở thành một nghĩa trang không bia mộ , nơi "bạn tôi nằm". Hình ảnh "Có tuổi hai mươi thành sóng nước" là một biểu tượng vô cùng kiên cường và đẹp đẽ. Những thanh xuân rực rỡ nhất, đẹp đẽ nhất của cuộc đời đã hòa vào dòng nước quê hương, hóa thành những ngọn sóng thầm lặng vỗ đến hàng năm sau mà không đòi hỏi gì. Đọc bài thơ, em cảm thấy vô cùng xúc động và biết ơn trước sự hy sinh lớn lao của các thế hệ cha anh. Nhờ có những "tuổi hai mươi" mãi mãi nằm lại ấy, chúng em mới có được hòa bình, độc lập và cuộc sống êm đềm ngày hôm nay. Là thế hệ trẻ được sống trong thời bình, em hứa sẽ luôn ghi nhớ công ơn các anh hùng liệt sĩ, nỗ lực học tập, rèn luyện bản thân để xứng đáng với những giọt máu và sự hy sinh anh dũng đánh đổi thanh xuân lấy hòa bình của các chiến sĩ.