Làng quê tôi không phải ở huyện hay thị trấn ,cũng không phải là thành phố xa hoa ánh đèn lung linh mà là 1 ngôi làng mang đầy nét thôn quê và sự giản dị thanh bình. Mẹ dắt tay tôi trên con đường làng dài và hẹp ấy. Con đường này tôi đã đi lại lắm lần, nhưng hôm nay trông nó lạ lắm. Trên đường đến trường tôi thấy rất nhiều các bạn học sinh cùng các bác phụ huynh. Tôi để ý trên gương mặt họ lộ rõ những niềm vui, niềm hân hoan vào một năm học mới. Cái sự rụt rè nhút nhát xuất hiện trên mặt những đứa trẻ lần đầu đến trường như tôi. Điều đó càng khiến tôi khẳng định được tầm quan trọng của ngày khai giảng, tôi rất tự hào vì được đi học, làng tôi nghèo lắm nhiều bạn nhỏ cũng không được đến trường. Lúc này đây, tâm hồn tôi nặng trĩu nhưng rồi lại nhẹ nhàng như cánh hoa tươi rực rỡ trong ánh nắng của mùa thu, cùng làn gió nhè nhẹ thổi qua, xoa dịu đi cái hồi hộp của tâm trạng.Đăng Ký Khóa

Tôi lờ mờ nhận ra ngôi trường, nơi mà tôi sẽ đến, nó khang trang và to lớn hơn bất cứ cái nhà trong làng. Mẹ xoa đầu tôi, nhẹ nhàng nói: "Con yêu đây là ngôi trường mà con sẽ học tập. Nơi con sẽ trưởng thành cũng những kỷ niệm đẹp." Tâm trạng tôi lúc này thay đổi. Tôi không còn cảm thấy sợ sệt nữa, thay vào đó là tò mò vô cùng, nhưng chân tôi cứ díu lại bên mẹ mà không tài nào bước nổi. Trước mắt tôi là cổng trường vô cùng to lớn, xung quanh có rất nhiều bạn học sinh khác cùng với biết bao tâm trạng và suy nghĩ, tôi tiến lên gần sát mẹ. Mẹ an ủi tôi cùng những lời nói ngọt ngào, cùng lúc đó cô giáo đi về phía tôi, tôi ngơ ngác nhìn rồi cất tiếng chào cô. Cô giáo nói chuyện với mẹ một hồi lâu rồi dắt tay tôi vào lớp, theo sau tôi còn cảm nhận được mùi thơm từ tà áo dài của cô.

Cô giáo nhẹ nhàng xoa đầu và an ủi, động viên các bạn nhỏ vừa rời phụ huynh của mình. Cô không đi thẳng vào bài học mà cô ân cần trò chuyện, giới thiệu bản thân mình với cả lớp. Cô khiến cả lớp cảm thấy rất an tâm. Cũng chính từ giây phút ấy, tôi bỗng nhiên hết sợ hẳn. Và tôi ngoan ngoãn, tập trung nghe cô giảng bài.