Mỗi khi mùa thu về, con phố nhỏ lại trở nên rực rỡ hơn bởi những chiếc đèn lồng đủ màu sắc. Với tôi, Trung thu năm ấy đặc biệt hơn tất cả, bởi đó là lần đầu tiên tôi tự tay làm một chiếc đèn lồng cùng mẹ.
Chiều hôm ấy, mẹ dắt tôi đến chợ Trung thu. Vừa bước vào, tôi đã bị cuốn hút bởi khung cảnh náo nhiệt trước mắt. Những gian hàng đầy ắp bánh nướng, bánh dẻo và những chiếc đèn lồng lung linh. Tôi thích thú chạy từ quầy này sang quầy khác, đôi mắt sáng lên khi nhìn thấy một chiếc đèn ông sao thật đẹp.
Mẹ mỉm cười hỏi:
– Con có thích chiếc đèn này không?
Tôi gật đầu đầy háo hức. Nhưng thay vì mua ngay, mẹ nhẹ nhàng nói:
– Hay là mẹ con mình thử tự làm một chiếc đèn nhé?
Tôi vui vẻ đồng ý. Trên đường về, tôi cứ tưởng tượng về chiếc đèn lồng do chính tay mình làm
Về đến nhà, mẹ lấy những thanh tre, dây buộc và giấy màu ra. Hai mẹ con bắt đầu làm đèn. Ban đầu, tôi vụng về đến mức những thanh tre cứ nghiêng ngả, dây buộc mãi không chặt. Có lúc tôi thấy nản, định bỏ cuộc. Mẹ liền dịu dàng động viên:
– Không sao đâu con. Làm một điều gì đó bằng cả tấm lòng thì nhất định sẽ trở nên đẹp đẽ.
Nghe lời mẹ, tôi kiên nhẫn làm lại từng bước. Mẹ cẩn thận hướng dẫn tôi uốn từng thanh tre thành hình ngôi sao. Tôi chăm chú buộc dây, dán giấy màu và trang trí cho chiếc đèn. Sau một hồi lâu, cuối cùng chiếc đèn ông sao đầu tiên do hai mẹ con tự làm cũng hoàn thành.
Tôi ôm chiếc đèn vào lòng, vui sướng như vừa có được một kho báu. Mẹ nhìn tôi rồi bật cười. Khoảnh khắc ấy tuy giản dị nhưng khiến tôi cảm thấy thật ấm áp.
Đêm xuống, ánh trăng tròn vành vạnh treo giữa bầu trời. Tôi cùng mẹ mang chiếc đèn ra phố. Khắp nơi vang lên tiếng cười nói vui vẻ, tiếng trống múa lân rộn ràng. Hàng trăm chiếc đèn lồng đủ màu sắc thắp sáng cả con đường.
Tôi nắm chặt tay mẹ, cùng mọi người bước đi dưới ánh trăng. Chiếc đèn ông sao trên tay tôi không phải chiếc đèn đẹp nhất, nhưng đối với tôi, đó là chiếc đèn quý giá nhất.
Bởi ánh sáng của nó không chỉ đến từ ngọn nến nhỏ bên trong, mà còn được thắp lên bởi tình yêu thương của mẹ và niềm vui của một mùa Trung thu đoàn viên.
Từ đó, mỗi mùa trăng trở lại, tôi vẫn nhớ mãi buổi tối năm ấy. Và tôi hiểu rằng: điều làm một mùa Trung thu trở nên đẹp nhất không phải là những món quà đắt tiền, mà chính là những khoảnh khắc chúng ta được ở bên những người mình yêu thương.
Bình luận (0)