Tiêu đề: Đêm trăng rằm và cú "quay xe" bất ngờ của hội Gen Z ;⁠)

Hôm đó là đêm rằm trung thu, thay vì được đi rước đèn hay đi đu đưa với người yêu như các cặp đôi khác, tôi lại đang phải ngồi đối diện với một đống bài tập Toán hình "siêu cấp vô lý" của thầy Nam. Nhìn qua cửa sổ, ánh trăng tròn vành vạnh, sáng rực cả một góc sân, đẹp thì đẹp thật đấy nhưng nó chẳng thể làm dịu đi nỗi đau của một đứa sắp bị "tạch" kiểm tra một tiết.Đúng 9 giờ tối, điện thoại ting ting liên tục. Là group chat của cái hội "5 anh em siêu nhân" (nhưng thực chất là hội chuyên tấu hài).

“Alo anh em ơi, trăng nay đỉnh chóp lắm, ra lan can ngắm đi, học hành gì tầm này nữa!”

– Thằng Huy, trưởng nhóm kiêm chúa tể lười học, mở bát.

“Thôi tao xin, đang ôn sấp mặt đây, mai mà dính con 2 của thầy Nam thì xác định bay màu khỏi trái đất”

– Cái Linh nhắn lại kèm theo cái meme khóc ròng.Nhưng đúng là cái tầm tuổi này, sức chịu đựng của con người có hạn mà sức cám dỗ của lũ bạn thân thì vô hạn. Cuối cùng, cả hội năm đứa quyết định làm một kèo “chilling” nhẹ nhàng ngay tại sân thượng nhà tôi. Mỗi đứa góp một chút: đứa mang gói bánh tráng phơi sương, đứa mang chai trà sữa 1 lít, còn tôi thì mang cái giỏ bánh trung thu mà mẹ vừa được công ty tặng.Khi cả lũ ngồi tụ tập trên sân thượng, tôi mới thực sự để ý đêm trăng hôm nay. Phải công nhận là trăng sáng dã man, ánh bạc phủ khắp mấy mái tôn nhà hàng xóm, nhìn cứ như là bật filter trên Instagram vậy. Gió mùa thu thổi qua mát rượi, làm dịu đi cái đầu đang nóng bừng vì đống công thức sin cos.Chúng tôi bắt đầu "khui" giỏ bánh trung thu. Thằng Huy nhanh tay cướp ngay cái bánh nhân thập cẩm. Nó cắn một miếng rồi nhăn mặt:

“Ủa alo, vị này lạ thế, có cả lạp xưởng trộn gà quay à? Đúng là overload vị giác luôn!”.

Cả bọn cười ồ lên. Chúng tôi vừa ăn, vừa uống trà sữa, rồi bắt đầu chuyển sang chuyên mục “kể chuyện tâm linh” dưới ánh trăng. Mà cái kiểu của tụi tôi lạ lắm, kể chuyện ma nhưng đứa nào đứa nấy cười hô hố vì toàn mấy tình huống vô tri.Đang cười nói rôm rả thì bỗng nhiên, một cái bóng đen cao lớn từ cầu thang bước lên. Cả hội cứng đờ người, tim đập thình thịch, đúng kiểu

“thôi xong rồi, ma thật rồi anh em ơi”

- Cái Linh suýt thì hét lên.Nhưng khi cái bóng bước ra vùng có ánh trăng sáng, tất cả đều ngã ngửa. Không phải ma, cũng chẳng phải bố mẹ tôi đi làm về sớm. Mà là thầy Nam dạy Toán! Thầy mặc bộ quần áo thể thao, tay cầm một cuốn sổ. Hóa ra thầy là bạn thân của bố tôi, hôm nay qua nhà gửi tài liệu, thấy trên sân thượng ồn ào nên tiện đường lên kiểm tra xem đứa cháu cưng (là tôi) có học bài không.Khỏi phải nói, lúc đó không khí "sượng trân" luôn. Năm đứa tụi tôi đứng hình mất 5 giây, đứa thì giấu bánh tráng, đứa thì che chai trà sữa. Thầy Nam nhìn cái hội đang mặt cắt không còn giọt máu, rồi thầy nhìn lên vầng trăng sáng trên đầu, bỗng nhiên thầy bật cười:– Mấy đứa trốn học lên đây lập đàn cầu nguyện cho bài kiểm tra mai dễ hơn à?Thầy không mắng, ngược lại còn ngồi xuống chiếc ghế đá gần đó. Thầy bảo, ngày xưa bằng tuổi tụi tôi, thầy và các bạn cũng hay trèo lên mái nhà ngắm trăng, ăn ngô nướng rồi mơ mộng đủ thứ trên đời. Dưới ánh trăng rằm tháng Tám sáng tỏ như ban ngày, thầy Nam không còn vẻ nghiêm khắc trên bục giảng nữa. Thầy chia sẻ về những áp lực thi cử, về việc tụi tôi nên phân bổ thời gian học và chơi sao cho hợp lý để không bị "kiệt sức".Thậm chí, thầy còn nhiệt tình ngồi giảng giải luôn cho tôi cái bài hình học khó nhằn mà tôi đang cắn bút lúc nãy. Có ánh trăng làm đèn, có tiếng gió thu rì rào, và có cả sự tận tâm của thầy, bài Toán khó bỗng trở nên dễ hiểu đến lạ.Đêm đó, khi tụi bạn ra về, tôi đứng lại nhìn trăng một lúc nữa. Đêm trăng rằm này không có đèn lồng lộng lẫy, cũng chẳng có những buổi đi chơi xa hoa, nhưng nó lại là một kỷ niệm cực kỳ “vô giá” của thời học sinh. Nó cho tôi hiểu rằng, đôi khi những áp lực của tuổi trẻ sẽ được chữa lành chỉ bằng một đêm trăng sáng, một hội bạn thân và một người thầy tâm lý.