Qua chuyên đề “Tâm son, chí thép”, trong lòng em dâng lên một niềm xúc động và có chút nghẹn ngào khi nhìn lại những gì thế hệ cha ông đã trải qua. Chiến tranh qua sách vở vốn đã khốc liệt, nhưng khi trực tiếp xem những hình ảnh và câu chuyện trong chuyên đề, em mới thực sự thấm thía cái giá của hai chữ "hòa bình". Biết bao người ngày ấy cũng bằng tuổi chúng em bây giờ, còn rất trẻ, vậy mà họ gác lại tất cả hoài bão riêng, chia tay gia đình để bước vào nơi bom đạn. Có những người may mắn trở về nhưng mang theo vết thương suốt đời, và cũng có nhiều người mãi mãi nằm lại ở chiến trường.

Điều làm em suy nghĩ nhiều nhất là sự hi sinh thầm lặng của họ phía sau những chiến công. Họ đánh đổi những điều bình dị nhất như một bữa cơm gia đình ấm cúng hay một mái trường yên bình chỉ để đổi lấy sự tự do cho quê hương. Chuyên đề mang tên “Tâm son, chí thép”, và em thấy cái tên ấy rất ý nghĩa: lòng yêu nước của cha ông ta sáng trong như "tâm son", còn bản lĩnh thì vững vàng như "chí thép".

Đứng ở thời bình, được đi học, được sống an toàn bên người thân, em mới hiểu những điều giản dị này không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng máu và tuổi trẻ của cả một thế hệ đi trước. Nếu chúng em đón nhận điều đó một cách thản nhiên mà quên đi quá khứ, thì không đáng với những gì mà cha ông ta đã hi sinh.

Là một học sinh, em nghĩ trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay không cần phải là điều gì quá to tát. Nhìn lại lịch sử không phải để buồn, mà là để sống trọn vẹn hơn với hiện tại. Bản thân em cũng tự nhắc mình phải nỗ lực học hành tử tế, sống đàng hoàng, biết quan tâm đến mọi người xung quanh. Đó có lẽ là cách chân thành nhất để em nói lời cảm ơn đến những người đã ngã xuống. Qua chuyên đề, em càng muốn biết trân trọng từng ngày bình yên đang có, cố gắng học tập và sống tốt hơn để góp phần tạo nên những giá trị tốt đẹp cho Tổ quốc.