1.Trại Bồ Tùng Linh → Nhất Linh
2.Xác ngọc lam → Nguyễn Tuân
3.Bóng người trong sương mù → Thế Lữ
4.Truyện đường rừng → Lan Khai
5.Kể xong rồi đi → Quách Tấn
6.Trăng ma lầu Việt → Nguyễn Bình Phương
Em từng đọc truyện ngắn “Bóng người trong sương mù” của Thế Lữ – một tác phẩm mang đậm yếu tố kì ảo và huyền bí. Câu chuyện kể về những hiện tượng siêu nhiên giữa không gian sương mờ rừng núi, nhưng ẩn sâu trong đó là nỗi ám ảnh về sự cô đơn và nỗi sợ hãi của con người trước cái chết và điều chưa biết. Điều em ấn tượng nhất là cách Thế Lữ dùng yếu tố ma quái để gợi ra sự mỏng manh của ranh giới giữa thật và ảo, giữa sự sống và cái chết. Tác phẩm khiến em nhận ra rằng: đôi khi, điều đáng sợ nhất không phải là bóng ma ngoài kia, mà là bóng tối trong lòng người. Chính cái nhìn nhân văn và triết lý đó đã làm cho truyện kì ảo không chỉ rùng rợn, mà còn thấm đẫm chiều sâu suy tưởng về thân phận con người.