Bài thơ bốn câu "Lời người bên sông" của Lê Bá Dương tuy ngắn gọn nhưng chứa đựng sức khái quát lớn và mang giá trị xúc cảm nghẹn ngào về những người lính đã ngã xuống. Lời nhắn nhủ "Đò lên Thạch Hãn ơi... chèo nhẹ" mở đầu bằng một tiếng gọi tha thiết, như một lời cầu khẩn tâm linh đầy thành kính. Thạch Hãn không còn là một dòng sông bình thường, mà đã trở thành nấm mồ chung, nơi "Đáy sông còn đó bạn tôi nằm". Câu thơ làm nhói lòng người đọc bởi sự thật khốc liệt của chiến tranh: những người lính ra đi ở "tuổi hai mươi", lứa tuổi đẹp nhất của đời người, nay thân xác đã tan vào sông nước, hóa thành những con sóng "vỗ yên bờ, mãi mãi ngàn năm". Bài thơ khơi dậy trong lòng em niềm biết ơn vô hạn và sự kính trọng sâu sắc đối với thế hệ cha anh đi trước. Các anh đã hi sinh tuổi trẻ, hạnh phúc cá nhân và cả mạng sống để đổi lấy hòa bình độc lập hôm nay. Đứng trước sự hy sinh cao cả ấy, thế hệ trẻ chúng em hôm nay cần có trách nhiệm sống cống hiến, học tập và rèn luyện thật tốt để bảo vệ và xây dựng quê hương, xứng đáng với dòng máu anh hùng của các thế hệ đi trước.