Bốn câu thơ ngắn ngủi trong bài “Lời gọi bên sông” của Lê Bá Dương không chỉ là những dòng chữ chắt ra từ tâm can một người lính, mà còn là một tượng đài bất tử bằng tâm tình, lay động tâm khảm của biết bao thế hệ. Ngay mở đầu bài thơ, lời nhắn nhủ “Đò lên Thạch Hãn ơi... chèo nhẹ / Đáy sông còn đó bạn tôi nằm” vang lên như một tiếng nấc nghẹn ngào, một mật lệnh đầy tôn kính của tình đồng đội. Dòng sông Thạch Hãn giờ đây không đơn thuần là một tọa độ địa lý, mà đã hóa thân thành một chứng nhân lịch sử, một “nghĩa trang xanh” không bia mộ, âm thầm ôm ấp và chở che cho hình hài những người con ưu tú. Tiếng gọi “ơi” thiết tha cùng nhịp chèo “nhẹ” đầy xót xa như sợ làm đau, làm thức giấc giấc ngủ ngàn thu của những người bạn thanh xuân. Đối lập với nốt trầm đầy đau thương ấy, hai câu thơ tiếp theo đã nâng tầm sự hy sinh của các anh lên thành một huyền thoại bất tử bằng cảm hứng sử thi kiêu hãnh: “Có tuổi hai mươi thành sóng nước / Vỗ yên bờ, mãi mãi ngàn năm”. “Tuổi hai mươi” – lứa tuổi đẹp nhất đời người, tràn đầy ước mơ và hoài bão – đã hòa tan vào lòng sông, hóa thân thành những ngọn sóng vỗ về bờ cõi, trường tồn cùng đất trời. Đọc những vần thơ ấy, lòng em trào dâng một niềm biết ơn vô hạn và sự kính ngưỡng sâu sắc trước thế hệ cha anh đi trước. Các anh đã khép lại trang sách, gác lại tình yêu đôi lứa, bình thản bước vào khói lửa bom đạn và nằm lại nơi đất mẹ để đổi lấy bầu trời hòa bình tự do cho hôm nay. Tượng đài bằng thơ về “tuổi hai mươi” nơi đáy sông ấy chính là lời tự vấn thiêng liêng, thức tỉnh trách nhiệm của thế hệ trẻ. Đứng dưới bóng mát của hòa bình, em tự dặn lòng phải sống trách nhiệm hơn, nỗ lực học tập và cống hiến để xứng đáng với dòng máu anh hùng và sự hy sinh cao cả của các bậc tiền nhân.