Đọc bài thơ "Ngày hội khai trường" của tác giả Hà Thanh Hoa, trong lòng em bỗng trào dâng một cảm giác nao nức, bồi hồi khó tả. Những vần thơ giản dị như một chiếc gương phản chiếu chính tâm trạng của em mỗi dịp mùng năm tháng chín về. Dù tiết trời mùa thu có chút đỏ đỏng, "mưa nắng thất thường", nhưng điều đó chẳng thể dập tắt được niềm vui sướng của tụi học trò chúng em khi được trở lại mái trường thân yêu. Càng đọc, em càng cảm thấy xúc động trước hình ảnh những người thầy, người cô mẫu mực, luôn thầm lặng chèo lái con thuyền tri thức để hoàn thành "nhiệm vụ trồng người vẻ vang". Bài thơ không chỉ khơi dậy trong em niềm hân hoan của ngày hội khai trường, mà còn như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng, tiếp thêm động lực để em tự hứa sẽ cố gắng chăm ngoan, học tập thật tốt trong năm học mới này.
Đối với em, ngày tựu trường luôn là một mảnh ghép ký ức vô cùng lấp lánh và đáng nhớ. Sau những tháng hè rong chơi, cảm giác được khoác lên mình bộ đồng phục phẳng phiu và bước qua cánh cổng trường quen thuộc khiến em vừa hồi hộp, vừa xao xuyến. Sân trường ngày trở lại rộn rã vô cùng, rợp bóng cờ hoa và ngập tràn những tiếng gọi nhau, tiếng cười đùa khúc khích của bạn bè lâu ngày gặp lại. Khoảnh khắc thiêng liêng nhất có lẽ là khi tiếng trống trường đầu tiên vang lên — giòn giã, trầm hùng và vang vọng khắp không gian. Tiếng trống ấy như đánh thức mọi ước mơ, thúc giục em lật mở những trang vở mới tinh còn thơm mùi mực. Ngày trở lại trường không chỉ mở ra một hành trình khám phá tri thức mới, mà còn nhen nhóm trong em những hy vọng và quyết tâm lớn lao cho một năm học rực rỡ.