Hoạt động 1:Hình 1:Đại Nội Huế
Hình 2:Hang Sơn Đoòng
Hình 3:Quần thể danh thắng Tràng An
Hình 4:Phố cổ Hội An
Hoạt động 2:
Bài làm
Mỗi quốc gia đều có một "mã định danh" văn hóa riêng được kết tinh qua hàng ngàn năm lịch sử, và với Việt Nam, mật mã ấy dường như được lưu giữ trọn vẹn nhất tại Phố cổ Hội An. Giữa dòng chảy cuồn cuộn, hối hả của kỷ nguyên số hóa, Hội An hiện lên như một ốc đảo ký ức, nơi thời gian buộc phải ngừng lại, cung kính cúi đầu trước những giá trị cổ xưa. Đối với em, chuyến hành trình về với mảnh đất Quảng Nam không đơn thuần là một chuyến du lịch thưởng ngoạn, mà là một cuộc hành hương tâm linh đầy xúc cảm, đưa tâm hồn tìm về với cội nguồn và bản sắc dân tộc.Hội An dưới nhãn quan nghệ thuật là một sự giao thoa hoàn hảo giữa hội họa và kiến trúc. Nơi đây mang vẻ đẹp của một bức tranh sơn dầu cổ kính, được dệt nên bởi những mảng màu trầm mặc và sâu lắng. Đó là màu rêu phong bám chặt trên những mái ngói âm dương uốn lượn, là sắc vàng hoài niệm của những bức tường kiên cường đứng vững qua thăng trầm dâu bể, và là màu gỗ nâu trầm của những ô cửa bạc màu theo năm tháng. Bước đi trên những con phố nhỏ lát đá, lắng nghe tiếng kẽo kẹt của những nếp nhà cổ, em như nghe thấy tiếng vọng của lịch sử từ một thương cảng sầm uất bậc nhất Đông Nam Á thế kỷ XVII. Khi màn đêm buông xuống, Hội An rũ bỏ lớp áo bụi bặm của trần thế để khoác lên mình vẻ đẹp huyền ảo của miền cổ tích. Sắc đỏ, sắc xanh của hàng ngàn chiếc đèn lồng hòa cùng ánh sáng lung linh của hoa đăng trên dòng sông Hoài thơ mộng, tạo nên một không gian nghệ thuật sắp đặt đầy nhân văn, nơi những ước nguyện của con người được thả trôi vào cõi lặng.Tuy nhiên, điều thực sự neo giữ và làm lay động tâm thức của người lữ khách không chỉ là cái vỏ vật chất của kiến trúc, mà chính là "phần hồn" di sản được nuôi dưỡng bởi con người xứ Quảng. Đó là nụ cười hậu ái của bà cụ bán chè bên hiên vắng, là chất giọng trầm ấm, chân phương của người chèo thuyền, và lối sống chậm rãi, trọng nghĩa tình của cư dân nơi đây. Vẻ đẹp của cảnh vật và lòng người hòa quyện, đánh thức trong em một niềm tự hào tự thân mãnh liệt về một Việt Nam giàu bản sắc. Nhìn sâu vào những vết nứt trên bức tường cổ, em nhận ra một thông điệp thời đại sâu sắc: bài học về trách nhiệm của thế hệ trẻ. Chúng ta không thể nhân danh hiện đại hóa để lãng quên quá khứ. Bảo tồn di sản không phải là giữ lại những đống gạch đổ nát, mà là giữ gìn lớp "phù sa văn hóa" để nuôi dưỡng tâm hồn của cả một dân tộc.Hội An sẽ mãi là nét mực tinh tế nhất trong cuốn nhật ký thanh xuân của em, một biểu tượng vĩnh cửu của cái đẹp và lòng tự tôn dân tộc. Trở về sau chuyến đi, em hiểu rằng, dù thế giới có đổi thay, những giá trị cốt lõi mang hình hài quê hương đất nước như Hội An vẫn sẽ luôn là điểm tựa tinh thần vững chãi nhất cho mỗi con người Việt Nam.