Bài thơ "Lời người bên sông" của nhà thơ Lê Bá Dương mở ra trước mắt người đọc không gian trầm mặc, linh thiêng mà đẫm lệ của dòng Thạch Hãn – nơi đã hóa thành nấm mồ chung của biết bao thế hệ tuổi trẻ Việt Nam. Chỉ với bốn câu thơ ngắn ngủi nhưng âm hưởng lại da diết, quặn thắt: "Đò lên Thạch Hãn ơi... chèo nhẹ / Đáy sông còn đó bạn tôi nằm / Có tuổi hai mươi thành sóng nước / Vỗ yên bờ, mãi mãi ngàn năm", tác giả đã gọi tên một sự thật bi tráng: những người lính ngã xuống khi tuổi đời mới mười tám, đôi mươi, hòa thân mình vào dòng nước mát lành của quê hương.Đọc những vần thơ ấy, em cảm nhận sâu sắc nỗi đau xé lòng trước sự mất mát của chiến tranh, đồng thời dâng trào niềm kính yêu, biết ơn vô hạn. Các anh đã tự nguyện gác lại tương lai, tình riêng để hóa thân thành dáng hình xứ sở, thành hồn thiêng sông núi. Thế hệ trẻ hôm nay được sống trong hòa bình, độc lập hôm nay chính là nhờ máu xương và tuổi xuân của các anh. Em tự nhủ phải luôn ghi nhớ đạo lý "Uống nước nhớ nguồn", sống có trách nhiệm, nỗ lực học tập và rèn luyện thật tốt để xứng đáng với sự hy sinh cao cả ấy.