Bốn câu thơ trong bài "Lời người bên sông" của Lê Bá Dương là một nốt lặng đầy xúc động, khơi gợi trong lòng người đọc niềm biết ơn sâu sắc đối với thế hệ cha anh. Tiếng gọi thiết tha "Đò lên Thạch Hãn ơi... chèo nhẹ" mở đầu đoạn thơ như một lời thầm thì, nhắn nhủ đầy nghẹn ngào của người còn sống gửi đến dòng sông lịch sử. Tác giả khẩn cầu những mái chèo hãy "nhẹ" thôi, bởi dưới dòng sông ấy, "Đáy sông còn đó bạn tôi nằm". Câu thơ giản dị nhưng chứa đựng nỗi đau xót vô bờ, biến dòng sông Thạch Hãn thành một nghĩa trang không bia mộ, nơi yên nghỉ của biết bao người lính tuổi mười chín, đôi mươi. Các anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, tình yêu và ước mơ còn dang dở, để rồi "Có tuổi hai mươi thành sóng nước / Vỗ yên bờ, mãi mãi ngàn năm". Phép ẩn dụ "tuổi hai mươi thành sóng nước" đã bất tử hóa sự hy sinh của các anh, hòa xương máu vào sông núi, canh giữ cho bờ cõi bình yên mãi mãi. Đọc bài thơ, em vô cùng xúc động và cảm phục trước lý tưởng sống cao đẹp của thế hệ cha anh đi trước. Họ đã gác lại hạnh phúc cá nhân, sẵn sàng hiến dâng tuổi thanh xuân đẹp nhất cho độc lập, tự do của dân tộc. Sự hy sinh thầm lặng mà vĩ đại ấy nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về trách nhiệm sống sao cho xứng đáng, biết trân trọng nền hòa bình đang có và nỗ lực cống hiến để xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.