Vào dịp Trung thu, em được mẹ dẫn đi chợ phiên ngập tràn sắc màu. Giữa muôn vàn đồ chơi hiện đại, ánh mắt em bỗng va vào hình ảnh chiếc đèn ông sao năm cánh truyền thống lấp lánh. Thế là, em liền thủ thỉ xin mẹ mua nguyên liệu thủ công để tự tay làm một chiếc cho riêng mình.Về đến nhà, em háo hức bày biện giấy kiếng, thanh tre ra sàn và rủ mẹ làm cùng. Căn nhà nhỏ bỗng rộn rã tiếng cười. Dưới bàn tay khéo léo của mẹ và sự vụng về đáng yêu của em, chiếc đèn dần lộ diện. Dù trải qua rất nhiều công đoạn phức tạp từ vót tre, buộc khung đến cắt dán, nhưng em không hề cảm thấy vất vả, bởi mỗi phút giây đều được sưởi ấm bằng tình yêu thương và những câu chuyện kể của mẹ.Đêm đã về khuya, đồng hồ điểm giờ đi ngủ nhưng chiếc đèn chỉ còn thiếu những chiếc đuôi tua rua rực rỡ ở các góc cánh sao. Em phụng phịu năn nỉ: "Mẹ ơi, cho em làm nốt một chút xíu nữa thôi ạ!". Mẹ không những không la mắng mà còn mỉm cười dịu dàng, ngồi lại bên em, tỉ mẩn cùng em hoàn thành công đoạn cuối cùng.Tối hôm sau, đêm rằm Trung thu dâng cao, ánh trăng tròn vành vạnh như chiếc đĩa bạc tỏa sáng khắp xóm làng. Em tự hào rước chiếc đèn ông sao tự tay mình làm đi phá cỗ. Giữa đám bạn, chiếc đèn của em tỏa ra thứ ánh sáng ấm áp, lung linh lạ thường. Nghe các bạn trầm trồ khen ngợi: "Ôi, đèn của cậu đẹp quá!", lòng em dâng lên niềm vui sướng và tự hào khôn xiết. Chiếc đèn ấy không chỉ đẹp vì vẻ bề ngoài, mà nó còn chứa đựng tình yêu bao la của mẹ dành cho em dưới ánh trăng rằm.